Vang bóng một thời: Alvaro Recoba

779

Khi đứng trước tương lai, người ta thường nghĩ về quá khứ. Tôi viết về các anh, một phần lịch sử màu áo tôi đang mang.

Thông điệp quảng cáo

(InteristaVN) - Vậy là 1 triều đại mới đã được chính thức mở ra ở Giuseppe Meazza, 1 triều đại mang trong nó nhiều kỳ vọng nhất của các Interista trong 2 thập kỷ gần đây. 1 HLV trứ danh, 1 đội hình chưa bao giờ và chưa 1 ai dám đánh giá thấp, vấn đề có lẽ chỉ còn là thời gian. 3 Scudetto liên tiếp làm nền cho cuộc hồi sinh, và giờ đây có lẽ không 1 Interista nào trên thế giới lại nảy ra sự nghi ngờ về tương lai tươi đẹp đang ở phía trước.
.. Tuy nhiên để có được thành công, có được sự hy vọng ngày hôm nay, chúng ta đã phải trải qua những tháng ngày đen tối nhất trong lịch sử CLB.
Nói lịch sử có vẻ trừu tượng, nhưng chưa bao giờ năm tháng trôi qua mà nó không kéo theo số phận những con người. Trong những năm tháng ấy, đã có biết bao người đứng trên những thảm cỏ xanh ở Meazza, những giọt nước mắt, nhưng không thiếu ý chí vươn lên giành lấy vinh quang, và giờ đây khi vinh quang đã trở lại và sẽ còn tiếp tục đến nhiều hơn, thì các anh đang ở đâu, đang làm gì?..
. Khi đứng trước tương lai, người ta thường chạnh lòng nghĩ về quá khứ như 1 sự hoài niệm. Tôi viết về các anh, những con người quả cảm, các anh là 1 phần lịch sử của màu áo tôi đang mang, của phần lịch sử đáng quên nhất và cũng đáng nhớ nhất.
...
Phần 2: Recoba- Cho một người hùng đã xa Đã có một thời, ở Inter, Recoba là thần tượng số một. Đã có một thời ở Inter, Recoba là người đẹp nhất… 1. Những ngày đầu: Sinh ra ở Montevideo, Recoba được coi là một trong số những cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử bóng đá Uruguay.
Giống như hầu hết huyền thoại ở Nam Mỹ khác, tài năng của Recoba nở rộ khi anh còn rất trẻ. Năm 1992, lần đầu tiên chơi bóng chuyên nghiệp, chàng trai 16 tuổi, Alvaro Recoba đã làm kinh ngạc cả Uruguay bấy giờ bằng cái chân trái kỳ diệu của mình. Nhưng cũng phải mất 4 năm để Alvaro có thể chơi bóng ở một câu lạc bộ hàng đầu.
Ấy là khi Nacional, đội bóng lớn nhất Uruguay, mua Recoba. Và sau đó một mùa giải: Inter có anh. Những ngày đầu của Recoba tại Inter Inter là mối tình đầu ngoại quốc của Alvaro, là nơi anh trải qua những ngày tháng đẹp nhất cùng như đen tối nhất trong sự nghiệp cầu thủ của mình.
Chàng trai với khuôn mặt “nhìn đã thấy kỹ thuật” này đã làm các Interista có những giây phút phát điên thật sự từ serie bàn thắng không tưởng của mình. Cái chân trái của Alvaro lúc bấy giờ, được người ta đánh giá không thua kém gì Rivaldo, và chỉ chịu kém người số một Maradona. Có rất nhiều Interista khởi đầu tình yêu với Inter của mình từ cái chân trái kỳ diệu ấy, và Recoba luôn là thần tượng của họ, đến tận bây giờ.
Đối với rất nhiều người, kể cả các anti inter, Recoba là cầu thủ giỏi nhất của Inter chứ không phải Adriano hay Ronaldo. Recoba đá trận đầu tiên cho Inter cùng một lúc với Ronaldo - bản hợp đồng kỷ lục thời điên rồ của Morati, vào ngày 31-8, trước Brescia tại Meazza. Anh ghi hai bàn tuyệt đẹp, hai bàn đúng với đẳng cấp của Alvaro: một từ sút phạt, một từ sút xa.
Moratti liếm môi mãn nguyện, với thần đồng trẻ măng mình đưa về. 2. Cuộc hôn nhân 10 năm: Nhưng giống như hầu hết thần tượng khác ở Inter, tuần trăng mật mặn nồng đó không kéo dài được bao lâu, anh bị đem cho Venezia mượn.
Ở Venezia, Alvaro đã toả sáng cho Inter thấy họ đã phí một tài năng thế nào: ghi 11 bàn thắng và đòng góp 9 đường chuyền thành bàn. Với nỗ lực của anh ở mùa giải đó, Venezia trụ hạng thành công. Ngay mùa giải sau, anh trở về Inter và gia hạn hợp đồng đến tháng 6 năm 2006.
2006 đánh dấu năm thứ 10 của anh tại Inter. Một thập kỉ gắn bó không phải là ngắn ngủi, đủ để một cầu thủ làm nên tên tuổi mình, đi vào lịch sử CLB. Với Recoba, lẽ ra đó phải là khoảng thời gian đẹp nhất, bùng nổ nhất, dài nhất trong sự nghiệp của mình.
Nhưng thực tế, nó lại là quãng thời gian đáng quên nhất. Chưa bao giờ đẩy được tài năng của mình đến với trình độ mà mọi người kì vọng, hình ảnh của anh trong một thập kỉ ở CLB chỉ dừng lại ở những cú sút phạt chân trái và chấn thương liên miên. Một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của Recoba Recoba được nhớ đến cả ở những khoảnh khắc thần kỳ trong một trận đấu không tưởng do anh làm đạo diễn.
Đó là mùa giải 2004-2005, Inter gặp Sampdoria vào ngày 9 tháng 1 năm 2005. Phút thứ 32, anh vào sân thay hoàng đế Adriano. Phút thứ 42, Inter bị dẫn 2-0, mọi thứ gần như đã an bài.
Nhưng Recoba, bằng hai đường chuyền tuyệt đẹp cho Martins và Vieri chỉ cách nhau ba phút đã gỡ hoà cho Inter. Và phút cuối cùng, chính anh ghi bàn thắng cuối cùng, làm nên cuộc lội ngược dòng ngoạn mục của Inter trước Samp. Ngày 16 tháng 3 năm 2007, trong cuộc phỏng vấn trên kênh Sky, anh nói muốn ra đi sau một mùa giải liên tục bị đẩy lên băng ghế dự bị.
Ngày 31 tháng 8 năm 2007, anh được đem cho mượn lần thứ 2, lần này là Torino, nơi anh gặp lại người thầy ngày xưa ở Walter Novellino. Nhưng những ngày tháng đen tối của anh vẫn chưa chấm dứt, chấn thương liên miên đã khiến chàng trai hào hoa này không thể có mặt ở đội hình xuất phát. Có lẽ đó là số mệnh của Alvaro, chàng trai đẹp và buồn.
3. Cái bóng của Inter? Nếu có ai hỏi, cầu thủ nào tượng trưng tốt nhất cho Inter thập kỷ 90, thì chắc chắn câu trả lời sẽ là Recoba, chứ không phải người đội trưởng bất tử Zanetti hay người ngoài hành tinh Ronaldo hoặc Bobo Vieri. Inter thời đó không khác gì Recoba, cứ sau một chiến thắng đẹp tựa thiên thần thì lại là quãng thời gian đen tối.
Đối với Recoba, đó là chấn thương liên miên kèm theo sự sút kém phong độ. Đối với Inter, đó là những trò đàn bà trong đội bóng, là hơn nửa tỉ euro chỉ để mua về vài cái coppa hay UEFA Cup 1998, là chiếc ghế huấn luyện viên từng khiến những nhà cầm quân lão luyện nhất như Lippi, Cuper kinh hoàng. Cứ mỗi khi chờ đợi, Recoba làm người ta thất vọng.
Cứ mỗi khi người ta chỉ tay vào anh: cái thằng này thật vô tích sự, là anh lại toả sáng, không khác gì Inter thời đó, luôn làm kẻ lót đường cho cuộc đua giành Scudetto giữa Milan và Juve, luôn bị hai đội đó cười vào mũi. Vì thế, dù yêu anh đến đâu, người ta cũng muốn anh ra đi, mang theo cái kỷ nguyên đen tối ngày xưa đi. Mancini, rồi Mourinho, những huấn luyện viên mới, trẻ, đầy nhiệt huyết và thực dụng, không muốn có một người như anh trong đội hình và luôn muốn đá anh ra xa.
Họ làm thế là đùng, không ai trách họ. Recoba cũng ngậm ngùi: ở Inter giờ chỉ còn Massimo và Interista muốn có tôi, tất cả đều muốn đẩy tôi đi. Bàn thắng cuối cùng của anh cho Inter trước Milan tại TIM Cup 2007 Hiện giờ anh đã 32 tuổi, gấp đôi cái tuổi mà cách đây 16 năm anh làm điên đảo cả hàng thủ Nam Mỹ bằng cái chân trái kỳ diệu của mình.
Anh đã chơi những ngày cuối cùng của sự nghiệp. Và dù anh đã không còn ở Inter, tôi vẫn yêu anh, coi anh như một trong những điều đẹp nhất của bóng đá. Chúc còn đường sau này của anh sẽ không như sự nghiệp bóng đá của anh.
Good luck, my El Chino!


Tin cùng chuyên mục