Nụ cười đã nở trên môi…

Bây giờ, chúng ta có thể hân hoan ăn mừng, có thể ra đường với cái đầu ngẩng cao và tự hào nói rằng “Tôi là một Interista” như vẫn thường làm.

(InteristaVN) - Ở trên sân vận động Valeriy Lobanovskiy lạnh giá của xứ bạch dương Kiev, có một nhóm nhỏ CĐV Inter Milan vỡ òa sau bàn thắng định mệnh của Wesley Sneijder phút 89. Khi đó các tifosi xứ sở Mỳ ống đang hát vang bài “Pazza Inter” trong quảng trường Angelo Moratti ăn mừng chiến thắng đầu tiên tại Champions League mùa giải 2009-2010. Cách đó không xa, trong một quán bar cũ kĩ ở một góc thành phố Milano, một ông già mái tóc bạc phơ khẽ hôn nhẹ lên logo Internazionale trên ngực áo, với đôi mắt dù đã yếu nhưng vẫn rưng rưng vì hạnh phúc.
Còn ở Châu Á – vùng đất của sự linh thiêng và thờ phụng – những Interista gần như không thể tin vào mắt mình nữa: chỉ trước khi trận đấu kết thúc vài phút nữa thôi –  khi họ còn đang ở trong sự thất vọng não nề và đang mường tượng đến kịch bản tồi tệ nhất có thể xảy ra sau lượt trận thứ 4 hôm nay – thì bàn thắng quý hơn vàng của Milito đã mở ra cánh cổng lên thiên đường cho các cầu thủ Nerazzurri, những người đã quả cảm chiến đấu chống lại cái lạnh buốt dưới 0 độ C, chống lại khán giả Kiev cuồng nhiệt cổ vũ cho bầy linh dương Ukraine, và ngay cả chống lại dịch cúm H1N1 đang hoành hành nguy hiểm đến mức lệnh hoãn trận đấu có thể được công bố bất cứ lúc nào. Cũng ngay trong cái đêm tuyệt vời ấy, ở nơi cách chúng ta nửa vòng Trái Đất - nước Mỹ, có một cậu bé chạy vội vã từ trường học về nhà để mở Internet xem kết quả trận đấu của đội bóng cậu yêu thích, đội mà đã tròn một mùa giải chưa biết mùi vị chiến thắng là gì ở đấu trường châu lục. Và cậu ta đã nhảy cẫng lên, chạy ra đường la hét như một thằng điên như thể đội đó vừa đoạt được chiếc cúp C1 danh giá.
Và cuối cùng, tại một ngôi nhà nhỏ ở Argentina, những giọt nước mắt đã lăn chảy trên đôi má hồng của một cô gái mặc áo màu sọc xanh đen với cái tên “Zanetti” ở sau lưng. Cô gái ấy khóc vì đội bóng cô yêu quý cuối cùng cũng giành được thắng lợi sau 8 trận liền rời sân mà không ngẩng cao đầu; cô ấy khóc vì yêu cái nụ cười trên khuôn mặt khắc khổ của ngài CT Moratti; và cô ấy khóc vì bây giờ người đội trưởng cô yêu có thể ngước lên trời và nói rằng, “Cảm ơn Chúa! Nhờ phước của Ngài mà chúng con đã vượt qua được điều khó khăn lớn nhất: chính bản thân chúng con!” Và Chúa đã hiển linh… Những con người đã kể ở trên, mặc dù họ sống ở khắp nơi khác nhau trên thế giới, khác màu da, khác ngôn ngữ, và khác cả cái cách biểu lộ cảm xúc. Thế nhưng, họ có một điểm chung: đều là những fan Inter Milan chân chính.
Và chính sự tương đồng duy nhất này đã kết nối họ với nhau, tạo nên một Inter thống nhất, một Inter mạnh nhất, và cũng là một Inter nhiều cảm xúc nhất. Chính sự đoàn kết ấy đã tạo nên một sức mạnh vô hình thắp sáng ngọn nến kiên cường với ý chí không lùi bước ẩn sâu trong các cầu thủ Nerazzurri. Và hôm nay, họ đã chiến đấu với tất cả những gì họ có, họ đã đá một trận đấu như thể họ chưa từng bao giờ được đá, và lòng quả cảm trong từng pha lên bóng của những Sneijder, Stankovic, Maicon, Eto’o, Milito,… đã đưa họ đến vinh quang chiến thắng, điều mà chính chúng ta đã mãi đi tìm kiếm trong suốt hơn một năm ròng.
Chính tinh thần thi đấu lăn xả, dũng cảm ấy đã xóa xổ hoàn toàn “nỗi ám ảnh thất bại” mang tên C1, và đây sẽ là cái lò xo mạnh nhất nhằm đưa Inter bay cao ở Champions League, bay đến nơi mà ngai vàng Châu Âu và ly rượu Champagne dành cho nhà vô địch đang ngự trị. Bây giờ, ngay lúc này, chúng ta có thể hân hoan ăn mừng, có thể ra đường với cái đầu ngẩng cao và tự hào nói rằng “Tôi là một Interista” như vẫn thường làm. Mặc kệ những lời chế giễu châm chọc, mặc kệ những lời chỉ trích rằng “Inter ăn may” hay “Đằng nào khôn nhà thì vẫn dại chợ mà thôi”.
Những người “ghen ăn tức ở” như thế không đáng để một tifosi chân chính như chúng ta phải bận tâm đến; và hãy tuyên bố thẳng vào mặt họ rằng, “Một ngày nào đó, sớm thôi, màu xanh đen sẽ bao phủ cả Châu Âu.”

Cùng chuyên mục

Mới - Nóng

Khám phá