Giacinto Facchetti - Pele của nghệ thuật phòng ngự

Giacinto Facchetti - Pele của nghệ thuật phòng ngự, The Il Capitano của La Grande Inter.

Nickname: 'Cipe', 'Il Capitano'. facchetti2 Giacinto Facchetti có thể là cầu thủ khéo léo nhất, người được mô tả như là Pele của nghệ thuật phòng ngự. Ông sẽ mãi mãi được nhớ đến như là cầu thủ vĩ đại đã mang vị trí hậu vệ cánh lên một tầm cao mới, và khi ông còn chơi dưới sự dẫn dắt của kiến trúc sư vĩ đại của catenaccio Helenio Herrera, đã trở thành cầu thủ tấn công đâu tiên ở vị trí của ông ấy tại châu Âu trong kỉ nguyên hiện đại. Thanh lịch cả trong và ngoài sân cỏ, Facchetti cũng là một cầu thủ chỉ gắn bó cả đời với một câu lạc bộ, trưởng thành tại Inter Milan và tiến lên dần từ cầu thủ rồi trở thành chủ tịch câu lạc bộ và thực hiện tất cả các vai trò với một sự khiêm tốn và nhân phẩm cao đẹp.
Nói một cách ngắn gọn, Giacinto Facchetti có một nhân cách cao thượng. Facchetti sinh ra ở Treviglio, thị trấn lớn thứ hai ở tỉnh Bergamo, Facchetti đã bị giằng xé giữa việc lựa chọn điền kinh và bóng đá khi ông còn trẻ. Với chiều cao 1.
88m và cân nặng 85 kg, cơ thể anh như là được chuẩn bị cho một sự nghiệp trên đường đua và anh cũng cho thấy năng khiếu đặc biệt trong môn chạy nước rút, anh cũng có mơ ước trở thành nhà vô địch Olympic cự ly 100m. Tuy nhiên, vào năm 1960, cuộc sống của anh đã thay đổi khi anh được phát hiện và tuyển mộ bởi Herrera trong khi chơi như một tiền đạo cho câu lạc bộ quê hương của mình Trevigliese. Helenio Herrera đã biến anh thành chìa khóa quyết định trong hệ thống catenaccio của ông ấy, xây dựng đội hình dựa trên tốc độ tự nhiên cũng như kỹ thuật tinh tế của Facchetti, đó là điều khác thường với một cầu thủ có thể hình như vậy.
Vào thời điểm đó, hậu vệ bị giới hạn trong khu vực của mình và hoàn toàn bị cấm mạo hiểm vượt lên quá nửa sân, vai trò của họ trên sân chỉ giới hạn trong việc chặn các tiền đạo của đối thủ. Các tình huống phản công và sử dụng hậu vệ để phá vỡ tuyến phòng ngự như là "tiền đạo thứ nhất" đều không được nghe nói tới. Herrera không đơn giản được đặt biệt danh Il Mago (nhà phù thủy) mà không có gì cả, dĩ nhiên, và huấn luyện viên của Nerazzurri đã lập tức nhìn thấy Facchetti phù hợp như thế nào với kế hoạch của mình.
Ông đặt cầu thủ mới của mình vào ngay đội hình chính tại vị trí cánh trái trong trận ra mắt của Facchetti với chiến thắng 2-0 trước Roma ngay tại thánh địa Stadio Olimpico vào ngày 21 tháng Năm năm 1961. Cầu thủ trẻ 19 tuổi nhanh chóng sở hữu chiếc áo số 3 và ghi bàn đầu tiên của mình ở Serie A trong trận đấu thứ 2 của mình với Napoli. Trong 18 năm kế tiếp, anh sẽ tiếp tục chứng tỏ cái tên mình như một hậu vệ thanh lịch với một con mắt luôn quan tâm việc tiến lên tấn công.
Bất cứ khi nào các cầu thủ hậu vệ của đối thủ cố gắng ngăn chặn bước chạy của mình, ông sẽ chỉ đơn giản là tạo ra những khoảng trống và cơ hội bằng những đường chuyền chéo cho  Mario Corso , Luis Suarez , Sandro Mazzola và Jair. Và mỗi khi thoát ra khỏi được những pha tranh chấp, ông không bao giờ do dự để có thêm những bàn thắng cho riêng mình. Trong 475 lần ra sân ở Serie A, ông đã ghi được 59 bàn, thêm mười bàn khác ở Coppa Italia và 6 bàn trong 68 trận thi đấu ở cúp châu Âu, tổng cộng là 75 bàn thắng.
Ông ghi được đến 10 bàn trong mùa bóng 1965/66 một mình, một kỳ công đáng kể đối với một hậu vệ, trong một thời đại đỉnh cao của catenaccio. Mang trên vai màu cờ của Nerazzurri, Facchetti đã đoạt được 2 chiếc cúp European liên tiếp, đánh bại 2 đối thủ Real Madrid vào năm 1964 và Benfica vào năm 1965. Ngoài ra ông còn có 4 danh hiệu Serie A và một chiếc cúp Intercontinental Cup.
Trên vũ đài quốc tế, trong khi đó, trận thi đấu đầu tiên với Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 27 tháng Ba năm 1964 đã đánh dấu một sự nghiệp lâu dài với La Nazionale, với 94 trận thi đấu trong khoảng 1963 đến 1977, 70 lần mang băng đội trưởng. Cho đến khi nghỉ hưu, ông đã dành được nhiều chiến thắng hơn bất kỳ một đội trưởng nào khác của Italy. Thành tích của ông cuối cùng bị phá vỡ bởi một huyền thoại vĩ đại khác của Squadra Azzurra Dino Zoff.
Cũng như các đồng đội, Facchetti đã không là chính mình trong trận đấu đáng xấu hổ của Italy vào năm 1966 ở FiFa World Cup tại Anh, khi đội bóng của ông đã bất ngờ thất thủ 1-0 trước CHDCND Triều Tiên, nhưng 2 năm sau, ông đã trở thành người đội trưởng dẫn dắt đất nước đi đến vinh quang tại giải vô địch châu Âu UEFA trên sân nhà. Rất nhiều thành tích được được tạo ra, mặc dù vậy, Facchetti thực sự làm nên tên tuổi của mình trong trận bán kết lịch sử với Tây Đức tại Mexico 1970. Trong khi Franz Beckenbauer kết thúc trận đấu với một cánh tay của mình được băng cố định, Facchetti đã thể hiện sự bình tĩnh ấn tượng của mình và giúp truyền được sự bình tĩnh đó đến các cầu thủ như Gianni Rivera, Sandro Mazzola và Gigi Riva.
Ý đã chiến thắng 4-3 trong thời gian cộng thêm nhưng đã có một trận thua nặng nề trước Brazil trong trận đấu quyết định, nhưng dù cho như vậy, Faccheti đã trở lại Italy như một người anh hùng. Một vài năm sau đó, ông đã nói một cách trìu mến về niềm đam mê của những người ủng hộ ở quê nhà: "Sau khi thua Bắc Triều Tiên, họ đã muốn lên án tôi và cưỡng bức lao động trong phần còn lại của cuộc đời tôi. Bốn năm sau, sau trận bán kết với Đức, cảnh sát phải bảo vệ vợ tôi bởi vì các tifosi địa phương muốn nâng cô ấy lên cao.
Bóng đá là một trong những điều hiếm hoi mà làm cho mọi người có thể tích cực hơn khi nói chuyện về nước Ý." Facchetti và Co đã không thể đạt được thứ hạng cao 4 năm sau đó ở Tây Đức, và chiến dịch tệ hại của Italy cho thấy rằng sự nghiệp của người hậu vệ vĩ đại đang dần kết thúc. Ông hoạt động như một libero tại giải đấu năm đó và dành 3 mùa tiếp theo của mình với sự hạn chế chỉ trong nhiệm vụ phòng thủ, tiếp tục thi đấu cho đến khi rút lui khỏi các giải quốc tế ở độ tuổi 36 tại Wembley vào ngày 16 tháng Mười một năm 1977.
Trận đấu cuối cùng ở Serie A diễn ra tại Giuseppe Meazza vào ngày 07 tháng Năm năm 1978, sau đó Facchetti gia nhập vào đội ngũ quan chức của câu lạc bộ mà ông đã cống hiến trong suốt sự nghiệp thi đấu của mình. Ông tiếp tục làm việc với một loạt các vị trí kỹ thuật và hành chính tại câu lạc bộ, và sau khi trở thành phó chủ tịch vào ngày 13 tháng 11 năm 2001, ông đã trở thành vị chủ tịch thứ 19 của Inter vào ngày 19 tháng Một năm 2004. Ông đã ở tại vai trò đó cho đến khi ông qua đời vì bệnh vào ngày 04 tháng Chín năm 2006.
Sau khi ông mất, Inter Milan đã quyết định treo vĩnh viễn chiếc áo số 3 của ông để vinh danh những gì ông đã cống hiến cho câu lạc bộ. Là con trai của một nhân viên hỏa xa, ông là biểu tượng của bóng đá Italy, để lại một hình ảnh không thể xóa nhòa như là một đại sứ cho bóng đá cũng như là một trong những cầu thủ giỏi nhất. Kỳ tới: Sandro Mazzola - Con người nối tiếp của những huyền thoại vĩ đại.
Biên dịch: Khang Hoang

Tin liên quan

Xanh và Đen: Hai màu sắc, một câu lạc bộ

Xanh và Đen: Hai màu sắc, một câu lạc bộ

Mỗi cổ động viên đều có cách ủng hộ câu lạc bộ mà mình yêu thích theo một cách riêng nhất nhưng tựu chung một điểm đó là trái tim họ mang cùng một màu áo. Mọi thứ đều bắt đầu với tình yêu dành cho sắc xanh đen, biểu tượng của Nerazzurri.

Nhìn lại sự nghiệp của Patrick Vieira

Nhìn lại sự nghiệp của Patrick Vieira

Những bước chạy dài trên sân của Patrick Vieira trên sân như một tấm gương phản chiếu nói lên những bước nhảy vọt trong suốt chiều dài sự nghiệp đầy rẫy vinh quang của anh

Hai cú nã đại bác vào lưới Juventus của Clarence Seedorf

Hai cú nã đại bác vào lưới Juventus của Clarence Seedorf

Không gặt hái quá nhiều thành công trong màu áo Inter tuy nhiên Clarence Seedorf cũng để lại không ít khoảnh khắc đáng nhớ và cú đúp vào lưới Juventus năm 2002 chính là một trong những khoảnh khắc đó.